Đông

Posted: October 6, 2018 in Mess, Mine, Thinks

Paris sắp vào đông. Trời đã lạnh dần. Nắng cũng không còn gay gắt nữa. Những cơn mưa thu đã lũ lượt kéo nhau về. Rồi sớm thôi, đông sẽ đến phủ lớp áo hoang tàn lên những cánh rừng. Ngày còn ở Việt Nam tôi cứ nghĩ mùa đông ở Châu Âu là mùa đẹp nhất trong năm; khi đã tới và lưu lại nơi này, tôi phát hiện ra mùa nào ở đây cũng đẹp cả, mỗi mùa đều đẹp rất riêng. Nhưng tôi vẫn dành một thứ tình cảm trìu mến đặc biệt cho Đông.

Con người thật kỳ lạ, cả cuộc đời luôn khao khát tất cả sự ấm nóng nhưng bản thân lại cảm thấy thoải mái với cái lạnh lẽo như là mùa đông. Hay bản thân tôi vốn dĩ không hợp cho sự hạnh phúc. Tôi rất sợ những thứ hạnh phúc, cũng như là niềm vui vì với tôi, đó là những thứ phù phiếm, khi phổng phao lên đủ sẽ nhanh chóng vỡ tan. Tôi thấy an toàn hơn với những nỗi đau của mình bởi vì khi tôi sống trong những sự phiền muộn đó, tôi có quyền được hy vọng vào sự tốt đẹp của tương lai. Đó là điều giữ tôi sống sót suốt nhiều năm qua. Còn niềm vui kéo dài mãi sẽ trở nên nhàm chán; mà con người là những thực thể phức tạp luôn đòi hỏi nhiều hơn những gì mình đang có.

Trước đây, tôi vẫn luôn tin tưởng vào tình cảm của tôi dành cho em, là thứ tình cảm không gì có thể thay đổi được. Bây giờ tôi vẫn khẳng định rằng, tình cảm của tôi dành cho em là thứ rõ ràng và thiêng liêng nhất từ trước đến giờ mà tôi có thể cảm nhận được. Nó như là một tác phẩm dang dở ấp ủ cả đời của một người nghệ sĩ. Nhưng khi đã hoàn thành tác phẩm thì bỗng chốc người nghệ sĩ cảm thấy sợ chính tác phẩm của mình vì anh ta không thể hiểu được nó nữa, nó đã trở nên một thứ hoàn toàn xa lạ với anh ta. Anh ta bắt đầu tìm hiểu lại tác phẩm của chính mình, anh ta nhận ra có lẽ bản thân mình chưa sẵn sàng cho công cuộc to lớn đó. Một mặt, anh ta còn nhiều tác phẩm dang dở ở xung quanh cần hoàn thành; mặt khác, có lẽ anh ta muốn tác phẩm để đời của mình mãi mãi bí ẩn như thế. Anh ta sợ sẽ tìm thấy những thứ mình không mong muốn trong khi tìm hiểu lại chính tác phẩm của mình. Anh ta sẽ mãi lạc trong trò chơi của chính mình như thế.

Tôi có thể là người nghệ sĩ nhưng em thì hiển nhiên không phải là tác phẩm rồi vì tác phẩm thì không tự mình nó thay đổi được, nó thay đổi theo tâm trạng của người nghệ sĩ. Tôi cũng không muốn mãi là người nghệ sĩ, tôi muốn tìm được sự bình yên của tôi.

Tôi có thể thay đổi nhiều thứ vì em, em có bằng lòng thay đổi bản thân [dù chỉ một chút thôi] vì tôi không?IMG_2302a

Advertisements

Để tôi kể em nghe

Posted: October 1, 2018 in Mess

Này em, để tôi kể em nghe câu chuyện của những tháng năm về trước.

Ngày đó, tôi 17 tuổi, luôn già dặn hơn tuổi và phức tạp. Tôi luôn cảm thấy cô độc và loay hoay tìm mình trong cái thế giới này. Đối với hàng xóm, tôi là “con nhà người ta”, họ luôn nghĩ tôi giỏi giang nhưng họ đâu biết là làm gì có thứ gì không phải trả giá. Bạn bè thì nghĩ tôi đơn giản, họ thoải mái khi ở bên tôi nhưng họ đâu có nhìn thấy được những mảng tối của một tâm hồn chắp vá, đã vỡ vụn nhiều lần. Họ nghĩ chẳng có gì có thể làm phiền tôi, rằng với sự đơn giản đó thì tôi chẳng có giá trị gì nhiều đối với họ. Thi thoảng, tôi nghĩ, hay là chưa bao giờ họ hiểu tôi nhỉ. Hay là do tôi cả nghĩ, do tôi luôn dành một tình cảm lớn lao cho bất kỳ người nào tôi gặp trong đời, tôi luôn mong họ được bình an, vui vẻ, hạnh phúc; tôi im lặng nghe những tâm tư của họ, để họ có thể thảnh thơi mà bước tiếp, chỉ có tôi vẫn mãi ở đó, ôm mãi những câu chuyện buồn, những mảng ký ức cũ kỹ và chiêm nghiệm chúng. Có lẽ, tôi mới là đứa chưa bao giờ hiểu đời, nhỉ.

Rồi một ngày, em lướt qua đời tôi. Với tà áo trắng thướt tha, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, vòng hoa đội đầu. Em chạy lên cầu thang nhà T, em muốn thay đồ, trong những mảng ký ức của tôi, là vì em thấy không thoải mái khi mặc áo dài như thế. Tôi không còn nhớ nhiều về lý do tại sao tôi lại ở nhà T lúc ấy, tại sao em lại tới nhà T vì nhà em không xa nhà T là mấy để … thay đồ, hoặc tôi cũng chưa bao giờ quan tâm. Tôi chỉ biết là, ngày qua tháng lại, cái hình ảnh đó chiếu đi chiếu lại trong tâm trí tôi như một thước film, khi rõ như ban ngày, khi mờ ảo như cõi mộng, chỉ có khuôn mặt cùng với nụ cười của em là luôn rõ ràng. Tôi đã bị đánh gục ngay từ khoảnh khắc đó, khi mà tôi và em chưa hề nói với nhau bất kỳ một câu nào, trong lòng tôi đã biết, cả đời này tôi không thể thương ai khác ngoài em nữa rồi; tôi chỉ muốn ở bên em một cách bình yên, chăm sóc, lo lắng cho em đến khi chúng ta già; chỉ cần được ở bên em, mọi thứ còn lại không còn quan trọng nữa. Sau đấy, như thế nào tôi nói chuyện với em thì tôi cũng không còn nhớ nhiều nữa, chỉ còn những mảng ký ức vụn vặt nhưng rõ ràng. T rủ tôi qua nhà em đọc kinh, tôi đi ngay. T kể tôi những gì T biết về gia đình em. Tôi đổi giờ học chỉ để có cớ mỗi tối được đến nói chuyện với em. Tôi với em cùng đi bộ. Em hỏi tôi nhiều chuyện. Chúng ta hợp nhau nhiều. Có một lần tôi nhớ rất rõ, em hỏi tôi trong các loại bún, phở, hủ tiếu… của Việt Nam, tôi thích ăn gì nhất, tôi bảo bún bò Huế, thế là em có vẻ như là vui mừng lắm ấy và em nói em cũng vậy, em nói sao tôi có thể giống em như thế nhỉ. Hồ Xuân Hương, những con dốc gần nhà em, cái xích đu trước cửa nhà em, cái cổng sắt, những đóa hồng, những cành hoa đồng tiền, khu vườn có bụi hẹ của mẹ em, cây ổi, cái giường bên cạnh cầu thang lên gác, cây đào nhà tôi, những con phố loanh quanh Đà Lạt, căn nhà đổ nát, những cái nắm tay… tất cả mọi thứ thật bình yên, tôi đã không còn cô đơn nhiều. Khi ngồi đây, viết những dòng này, hồi tưởng lại những khoảnh khắc đó, trái tim ngu ngốc của tôi lại quặn lên từng đợt, lòng tôi lại bắt đầu thổn thức, vừa là niềm hạnh phúc tôi tận hưởng khi ấy theo sau là sự khổ sở của những ngày tháng tiếp theo. Khi em im lặng với tôi, tôi đã luôn hiểu vì sao nhưng tôi vẫn tự dằn vặt mình. Tôi gặp em và chị em một lần, tôi cảm nhận được sự “lạ lùng” trong cái cách chị em nhìn tôi (T luôn nói là chị em lúc nào cũng thế, tôi cũng nửa tin nửa ngờ). Thứ tôi nhớ rõ ràng nhất là em nói với tôi, khi đám cưới chị em, em sẽ mời tôi đi đám cưới. Tôi nghĩ em nghiêm túc, tôi đã nửa tin nửa ngờ, nhưng tôi đã luôn chờ đợi. Rồi, em đã không làm thế. Khi tôi thấy hình, những ngày sau đó trở nên u ám, bản thân tôi vỡ vụn. Có lẽ một phần cũng là vì trước đó em đã giữ khoảng cách với tôi khoảng vài tháng, có lẽ đối với tôi đó là đòn chí mạng cuối cùng, rằng em đã đẩy tôi ra khỏi cuộc sống của em, rằng em sẽ chẳng bao giờ cần tôi nữa, rằng khoảng trời bình yên của tôi đã bị cuộc đời cướp mất rồi, rằng từ đây tôi sẽ lại lê bước cô độc một mình.

Sau đấy, mỗi đứa lại rẽ một con đường riêng, dù học cùng một thành phố nhưng có lẽ cũng phải nhiều năm sau, vì một lý do nào đó tôi không biết, em nói chuyện lại với tôi. Em lại hẹn tôi đi cà phê. Lại loanh quanh phố phường. Được vài lần trong suốt nhiều năm. Em luôn là sự ưu tiên của tôi. Chỉ cần em nói, không có gì là tôi không làm. Ngoại trừ việc quên em đi, là tôi không thể. Tôi đã tự nói với bản thân, ừ, có lẽ mọi thứ đã kết thúc rồi, thứ tình cảm đó tôi không nên giữ mãi, tôi cần phải quên nó đi để nó đừng làm khổ tôi nữa. Nhưng mỗi lần gặp em, cái thứ cảm xúc tôi đã trải qua năm xưa khi lần đầu gặp em lại lũ lượt kéo nhau về, hạnh phúc nhưng cũng rừng rực bỏng rát. Lễ tốt nghiệp của tôi, khi tôi ra sân bay, tôi đã mong em đến nhưng cũng như mọi lần, tôi vốn dĩ chưa bao giờ nằm trong sự ưu tiên của em. Có lần vì lý do đó, tôi đã muốn cắt đứt mọi thứ với em. Em đã khóc rất nhiều, lòng tôi lại vỡ vụn thêm lần nữa. Tôi không bao giờ muốn tổn thương em. Với cái logic của một đứa điên, thì như vậy là tốt nhất. Tôi ích kỷ thực sự! Phản ứng của em làm tôi bất ngờ. Ngay khoảng khắc ấy, tôi chỉ ước là có thể đến ôm em vào lòng và vỗ về em, không sao, được rồi, ngoan, có tôi đây mà.

Khi qua Pháp, tôi với em chẳng nhắn với nhau nhiều. Một phần vì thể xác tôi mệt mỏi, môi trường mới rút cạn mọi thứ sinh lực của tôi; một phần tôi cũng chẳng muốn mãi treo mình trong một thứ đã quá rõ ràng mà lại không rõ ràng như vậy mãi. Phần nữa là vì mỗi lần nói chuyện là mỗi lần chúng tôi cãi nhau, không phải kiểu to tiếng mà là kiểu cãi nhau nhảm nhí, giận dỗi. Em không hiểu cuộc sống của tôi, tôi cũng không có ý niệm rõ ràng về cuộc sống của em. Rồi lại im. Lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện trước khi tôi về Việt Nam mùa hè vừa rồi mà tôi còn nhớ được cách đây một năm trước tôi gửi quà về cho em, cũng không nhiều nhặn gì. Cái thiệp tôi đã muốn viết thật nhiều nhưng tôi sợ rồi em sẽ lại nghĩ ngợi nên tôi viết vài lời nhảm nhí. Tôi cũng không nhớ vì sao chúng tôi lại cãi nhau về chuyện đó. Im lặng.

Tôi lẳng lặng về Việt Nam. Không ai biết trừ vài người bạn thân và gia đình. Tôi có nghĩ về em nhưng lòng tự trọng của tôi cao ngất và tổn thương thì cũng vẫn còn đó ngăn không cho tôi làm gì cả. Em có biết vì sao tôi đăng hình lên để cho mọi người biết tôi ở Việt Nam sau một tháng im lặng không? Một trong những lý do là vì T nói em đang ở Đà Lạt. Tôi nghĩ rằng nếu em không chủ động nhắn tin cho tôi thì thôi, coi như là “mây của trời để gió cuốn đi”. Cuối cùng thì em nhắn cho tôi. Cuối cùng tôi vẫn thua em, tôi vẫn không thể từ chối. Em vẫn là sự ưu tiên của tôi. Để rồi tôi nhận ra rằng cho tới cuối cuộc đời này, tôi sẽ không bao giờ có thể ngừng thương em. Tôi sắp xếp mọi thứ để có thể đi loanh quanh với em thêm nhiều ngày sau nữa. Cũng như mọi lần, tôi chưa bao giờ là sự ưu tiên của em. Tấm thiệp của em, tôi thích nhưng nó cũng như lưỡi dao cứa vào trái tim tôi. Khi ấy, tôi đã biết, em cũng khổ sở, em cũng suy nghĩ, em cũng tổn thương.

Nếu thực sự việc tôi thương em làm em buồn nhiều như vậy thì em hãy đừng để bản thân em nghĩ tới tôi nữa. Còn về phần tôi, tôi biết tôi sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn ở bên em như một người bạn được, tôi không thể nhìn em trong tay với người khác, để người ta tổn thương em, nhìn em khóc, em buồn mà bản thân không có một cái danh xưng để có quyền được vỗ về em, tôi thà tự đâm chết tôi còn hơn.

Em làm tôi bất ngờ khi em nói là em muốn được đến Pháp với tôi. Tôi không biết nên hiểu theo nghĩa nào. Tôi biết em rất thích Pháp. Tôi đã rất rất vui. Tôi tìm hiểu vài thứ giúp em, cho em thông tin, khuyến khích em. Nhiều lần tôi thực sự khó chịu vì tôi thấy rằng em không thực sự muốn làm đến nơi đến chốn. Tôi không tin vào những vấn đề em nói với tôi, tôi nghĩ chỉ là vì em chưa đủ muốn, em không đủ kiên định. Thôi thì, dù sao, cũng là cuộc đời em, tôi chỉ giúp được đến thế, tôi không thể quyết định thay em được. Tôi chỉ có thể làm được nhiều hơn nếu em sẵn sàng ở bên tôi.

Thời tiết Rennes dạo này cứ như gái 17 ý, đỏng đảnh. Sáng thì nhẹ nhàng mát rượi, trưa lại vội vàng oi ả không thể tả được, rồi bất chợt lại đổ cơn mưa rào khiến tâm hồn bỗng nhiên ướt sũng. Chẳng phải như một cô nàng khó chiều sao? Rennes khiến quê nhà trở nên gần quá đỗi.

Bỗng một ngày mình chợt nhận ra cần phải lựa chọn. Lựa chọn rời bỏ một nơi mình chỉ vừa mới tập làm quen. Cuộc sống cứ như chuyến tàu, chưa kịp nhận ra thì đã đến lúc phải chuyển một chuyến tàu khác. Tại sao tim mình lại dở chứng như thế, mình gần như là khóc khi cái ý nghĩ phải rời xa nơi này ập đến. Thật sự mình chỉ muốn gào lên như một đứa trẻ. Mình vẫn chưa thể nhưng mình biết, rồi mình sẽ!

Cuộc sống “khó chịu” ở đây làm mình thực sự sống chậm lại mình trân trọng từng mối quan hệ một và mình cảm thấy cảm xúc của mình là thật. Thật sự trước giờ mình thuộc kiểu “giả tạo cảm xúc” cho “giống người ta”, để không bị lạc loài. Mình vẫn cứ tự trách cớ sao mình chẳng cảm thấy gì, chẳng muốn bất kỳ mối quan hệ nào cũng chẳng có gắn bó sâu sắc với bất kỳ người nào bởi vậy thứ cảm xúc của mình chỉ là giả tạo vì mình muốn như vậy. Nhưng dần rồi có những thứ nó không phải do mình muốn nữa, nó rất thật. Phải chăng là Chúa muốn mình học những điều đó? Ngài đẩy mình đi thật xa, đưa mình vào những tình thế không mấy vui vẻ để mình phải nhận ra rằng… “Đã đến lúc con cần phải có cảm xúc rồi con của ta!”

Mình thật không biết mình có nên biết ơn Ngài không. Thực sự nó quá khó với mình! Nhưng Ngài sẽ bảo vệ con phải không ạ, khi những cơn sóng dữ dội ập đến, Ngài sẽ luôn ở bên con phải không?

Con vốn biết con không thể như người bình thường, con không thể nói thành lời về Ngài. Con chỉ có thể chiêm nghiệm Ngài! Ngài đã tạo nên con như vậy là có một lý do phải không?

Ngài cho con thấy mọi sự đen tối của thế giới này cũng vì một lý do phải không? Con có thể vừa là con, vừa là đứa con ngoan của ngài không?

Ngài biết không, con chỉ cần Ngài giúp con không trở nên xấu tính, còn lại thì con luôn có thể, vì danh Ngài!