Mùa thu của tôi

Posted: April 21, 2020 in You

Cách đây mấy ngày là sinh nhật em. Bằng một sự bí ẩn kỳ diệu, cuộc đời lại mang em về bên tôi thêm một lần nữa.

Luyên thuyên chuyện tầm phào cũng là 2 giờ, tới mức mà điện thoại đều cùng hết pin.

Em vẫn vậy, vẫn bướng bỉnh và tỏ ra mạnh mẽ nhưng vẫn là cô bé hay mau nước mắt ngày nào. Tôi đã kể câu chuyện của tôi cho một vài người. Họ luôn nhìn tôi theo kiểu nhìn một đứa điên hay là do tôi lãng mạn hóa quá mức cuộc sống. Chỉ có tôi luôn biết, tất cả những điều tôi nói là sự thật. Lần đầu tiên nhìn thấy em, chưa cần nói chuyện là tôi đã có suy nghĩ rằng đây là người tôi muốn ở cạnh đến suốt cuộc đời. Khi ấy, tôi 17 tuổi. Đương nhiên, sau lần đó chúng tôi đã nói chuyện. Tôi hiểu em nhiều hơn. Chứ không hẳn chỉ là cái thứ cảm xúc bồng bột như nhiều người vẫn nghĩ. Theo một cách nào đó, chúng tôi rất hợp nhau. Mối quan hệ với em đi theo biểu đồ sin cos. Lên và xuống, xuống rồi lại lên. Mỗi chu kỳ tính bằng năm. Mỗi lần gặp em là một lần tôi lại “fall for her” thêm một lần nữa như ngày đầu mới gặp. Đó là cái thứ cảm xúc không bao giờ có thể diễn tả bằng lời.

Vài ngày trước sinh nhật em là chuỗi ngày khủng hoảng : dịch bệnh, dãn cách xã hội, etc. Mọi thứ lo lắng, áp lực bủa vây. Tôi đã nghĩ rằng chẳng còn thứ gì trên thế giới này có thể níu tôi lại cuộc sống này nữa. Mỗi ngày trôi qua như cực hình. Tôi không dám bước ra ban công vì tôi sợ mình sẽ nhảy xuống. Ánh mắt đó, nụ cười đó đã cứu tôi thêm một lần nữa. Em cứu tôi khỏi chính tôi.

Em vẫn luôn là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi, cô bé à !

Thương em nhiều…

Đôi bờ

Posted: April 5, 2020 in Thinks

Tôi vẫn nhớ đến em, cô gái tháng 4 của tôi.

Từ ngày em đi, tôi đã không còn chút cảm hứng để viết bất kỳ điều gì nữa. Chỉ còn trống trải và chơ vơ. Lại nhớ em.

Không có em. Mọi thứ xung quanh tôi mất hết màu sắc. Thứ gì cũng ảm đạm.

Không có em. Tôi thậm chí quên những gì mình đã làm ngày hôm qua. Tôi không thể nhớ được bất cứ điều gì quá 24h mà không phải vật lộn lặp đi lặp lại nó trong đầu.

Không có em. Mọi thứ tuyệt vời tôi thấy tôi chỉ muốn đánh đổi hết tất cả để có em bên cạnh thôi. Điều gì tôi thấy cũng khiến tôi nhớ em. Một chiếc váy xinh xinh, tôi nghĩ rằng em sẽ xinh xắn như thế nào nếu em mặc nó. Một tiệm cà phê nhỏ nhỏ, em sẽ rất thích thú nếu được đến đó. Rồi muôn vàn những thứ nhỏ xinh em thích, tôi nghĩ đến ánh mắt sáng ngời của em khi nhìn thấy chúng. Rồi muôn vàn thứ khác em muốn khám phá nữa.

Không có em. Ngày nào tôi cũng cầu xin rằng, xin hãy mang em về bên tôi.

Không có em. Tôi vẫn đang cố gắng sống tốt nhất có thể mỗi ngày. Để một ngày, nếu em có thể quay trở lại, tôi sẽ là phiên bản tốt nhất của mình, dành riêng cho em.

Tôi đã tự hứa với bản thân mình rằng, tôi sẽ không bao giờ tự lừa dối tôi thêm một lần nữa. Nếu không là em, nếu không là thứ tình cảm đó, thì sẽ là không ai cả!

Thương em!

0036_36.jpg

Một vòng Côte d’Armor

Posted: January 8, 2019 in Go

Nhân dịp nghỉ lễ vừa rồi tôi đã có một chuyến du lịch “bụi” ở Côte d’Armor, thuộc vùng Bretagne, phía Tây Bắc nước Pháp.
Để có thêm trải nghiệm mới và tiết kiệm một chút chi phí của chuyến đi, tôi cùng một người bạn, sau khi đặt một phòng trên Airbnp ở Perros-Guirec đã dùng “autostop” để đi đến đó. “Autostop” là dạng đi nhờ xe, khá là thông dụng ở Pháp nhất là đối với các bạn trẻ. Ưu điểm của cách di chuyển này là các bạn sẽ không mất tiền, đa số những người dừng lại đều là những người rất dễ thương và có nhiều câu chuyện để kể cho các bạn, đây cũng là một cách để trau dồi ngoại ngữ. Còn nhược điểm là các bạn sẽ không biết chắc chắn được là bạn phải đợi đến khi nào mới có người dừng lại đón bạn 5 phút, 10 phút, 30 phút, 1 tiếng hoặc hơn, bạn sẽ không đoán trước được; bạn phải tìm đúng nơi để đứng đợi, thường là ở đầu autoroute nơi ô tô bắt đầu chạy ra khỏi thành phố (thỉnh thoảng sẽ rất nguy hiểm nếu bạn không có kinh nghiệm) và phải là nơi có chỗ để cho ô tô có thể tắp vào đón bạn nữa; sẽ có những ánh mắt tò mò, những cử chỉ không thân thiện hướng về bạn nhưng đừng lo vì cách di chuyển này không mới nên cũng chỉ thỉnh thoảng bạn mới gặp thôi, sẽ có những người còn chỉ làm dấu hiệu cho bạn biết bạn đang đứng ở sai nơi để bạn tìm lại đúng con đường cần đứng nữa.
Về phần tôi, điều thú vị nhất là chúng ta không biết trước được là chúng ta sẽ gặp những ai, sẽ dừng ở đâu tiếp theo. Lần này chúng tôi xuất phát từ Rennes và chúng tôi mất 4h để đi tới Perros-Guirec cách Rennes 174 km, nơi mà nếu đi thẳng sẽ mất chỉ khoảng 2h với xe ô tô. Chúng tôi đã gặp một cô gái vì không muốn chịu đựng sự nhàm chán của đêm giao thừa cứ lặp đi lặp lại với việc ăn, uống rượu và ngủ với những người quen đã quyết định đi một mình đến một hòn đảo để bắt đầu một năm mới bình an giữa những người xa lạ; một người làm trong ngành sân khấu ở Paris nhưng tháng nào cũng về căn nhà của ông ở Côte d’Armor để nghỉ ngơi; một cặp vợ chồng trung niên thường xuyên chạy 200 km để đến thăm bố mẹ của họ ở thành phố khác và còn nhiều người nữa mà chúng tôi đã gặp khi đi nhưng đoạn nhỏ từ thành phố này đến thành phố khác.


Bắt autostop ở Rennes để đến Saint-Brieuc. Chúng tôi đã viết sai chính tả tên thành phố, khi đang loay hoay sửa lại thì đã có người cho chúng tôi đi nhờ.

Tới Perros-Guirec vào buổi chiều, chúng tôi đã đi một vòng ở bãi biển Trestraou và trung tâm thành phố với những cửa hiệu rất dễ thương. Được biết là ở đây, vì không phải mùa du lịch (dân Pháp thường đi biển mùa hè) nên rất nhiểu những cửa hàng và nhà hàng đóng cửa nhưng ở đây có cả Casino để phục vụ khách nên các bạn có thể hiểu là vùng này thu hút rất nhiều khách du lịch là người giàu và có tiền. Các nhà hàng ở đây phục vụ chủ yếu là hải sản chủ yếu là moule (chem chép), không lạ vì ở ngay sát biển. Ngay cả những crêperie (nhà hàng chuyên phục vụ crêpe và galette những món ăn được xem là đặc sản vùng Bretagne) cũng có món moule cho thực khách. Giá của các nhà hàng dao động từ 10 euro đến 20 euro cho món chính.


Một góc của Perros-Guirec từ bãi biển Trestraou


Casino ở Perros-Guirec

Thành phố Perros-Guirec được chia thành nhiều cụm nhà trong đó có La Clarté và Ploumana’ch. Ở đây có rất nhiều nhà nghỉ dưỡng của các gia đình và những căn nhà cho thuê du lịch.


Đường mòn bờ biển Douaniers từ La Clarté đi ngang Ploumana’ch để đến làng Saint-Guirec


Đường mòn bờ biển Douaniers, một trong những nơi bạn không thể bỏ qua đi đến Perros-Guirec


Cấu trúc địa chất ở nơi này làm tôi liên tưởng đến Ghềnh đá Dĩa ở Phú Yên, Việt Nam


Hải đăng Ploumana’ch


Bãi biển Saint-Guirec, phía sau là làng Saint-Guirec, được xem là “Le village préféré des français” (Ngôi làng ưa thích của người Pháp).


Trong một nhà hàng ở Saint-Guirec. Đố các bạn tìm được tiền Việt Nam được dán trên tường.


Trên đường từ Saint-Guirec đến Trégastel, thành phố nằm bên cạnh Perros-Guirec.


Khám phá thung lũng Traouiero

Nếu có dịp đến đây, các bạn hãy đến “Office de tourisme” ở trung tâm thành phố, những nhân viên ở đây sẽ tư vấn cho bạn bản đồ, thông tin về những hoạt động, thông tin về xe bus… và hòan toàn miễn phí nhé.

Từ Perros-Guirec để quay về Rennes thì chúng tôi đã đi theo nhiều chặng nhỏ. Một ngày ở đây có khoảng 2 chuyến bus để đi tới Lannion (cần kiểm tra thời gian chính xác), một thành phố lớn nằm kế bên. Giá bus là 1,20 euro một lượt. Chúng tôi đã ở lại Lannion để tham quan một vòng, thành phố rất dễ thương.


Một góc Lannion.


Quán trà/ cà phê nép trong một căn hẻm nhỏ ở Lannion.

Từ Lannion sẽ có bus để đi đến Saint-Brieuc. Giá vé là 2 euro. Xuất phát từ nhà ga. Bus này đi khá lâu nhưng các bạn sẽ được đi qua thêm rất nhiều thành phố lớn và nhỏ của vùng Côte d’Armor nữa nên cũng khá là thú vị. Từ Saint-Brieuc, chúng tôi bắt autostop để trở về Rennes. Các bạn hoàn toàn có thể mua vé tàu để trở lại Rennes (vé dao động từ 15 euro đến 25 euro) hoặc Paris thì sẽ mắc hơn một chút tùy mùa các bạn đi.


Saint-Brieuc nhìn từ trên cao.

Tổng kết lại chuyến đi, chúng tôi đợi xe trung bình khoảng 20 phút, chuyển 4 xe để đi từ Rennes đến Perros-Guirec, khoảng 14 euro tiền bus, 50 euro tiền phòng cho 2 đêm ở Perros-Guirec, 70 euro cho ăn uống (bao gồm 2 bữa ăn nhà hàng trong 2 ngày) cho 2 người và rất nhiều hình và video và kỷ niệm ở đây.