Thời tiết Rennes dạo này cứ như gái 17 ý, đỏng đảnh. Sáng thì nhẹ nhàng mát rượi, trưa lại vội vàng oi ả không thể tả được, rồi bất chợt lại đổ cơn mưa rào khiến tâm hồn bỗng nhiên ướt sũng. Chẳng phải như một cô nàng khó chiều sao? Rennes khiến quê nhà trở nên gần quá đỗi.

Bỗng một ngày mình chợt nhận ra cần phải lựa chọn. Lựa chọn rời bỏ một nơi mình chỉ vừa mới tập làm quen. Cuộc sống cứ như chuyến tàu, chưa kịp nhận ra thì đã đến lúc phải chuyển một chuyến tàu khác. Tại sao tim mình lại dở chứng như thế, mình gần như là khóc khi cái ý nghĩ phải rời xa nơi này ập đến. Thật sự mình chỉ muốn gào lên như một đứa trẻ. Mình vẫn chưa thể nhưng mình biết, rồi mình sẽ!

Cuộc sống “khó chịu” ở đây làm mình thực sự sống chậm lại mình trân trọng từng mối quan hệ một và mình cảm thấy cảm xúc của mình là thật. Thật sự trước giờ mình thuộc kiểu “giả tạo cảm xúc” cho “giống người ta”, để không bị lạc loài. Mình vẫn cứ tự trách cớ sao mình chẳng cảm thấy gì, chẳng muốn bất kỳ mối quan hệ nào cũng chẳng có gắn bó sâu sắc với bất kỳ người nào bởi vậy thứ cảm xúc của mình chỉ là giả tạo vì mình muốn như vậy. Nhưng dần rồi có những thứ nó không phải do mình muốn nữa, nó rất thật. Phải chăng là Chúa muốn mình học những điều đó? Ngài đẩy mình đi thật xa, đưa mình vào những tình thế không mấy vui vẻ để mình phải nhận ra rằng… “Đã đến lúc con cần phải có cảm xúc rồi con của ta!”

Mình thật không biết mình có nên biết ơn Ngài không. Thực sự nó quá khó với mình! Nhưng Ngài sẽ bảo vệ con phải không ạ, khi những cơn sóng dữ dội ập đến, Ngài sẽ luôn ở bên con phải không?

Con vốn biết con không thể như người bình thường, con không thể nói thành lời về Ngài. Con chỉ có thể chiêm nghiệm Ngài! Ngài đã tạo nên con như vậy là có một lý do phải không?

Ngài cho con thấy mọi sự đen tối của thế giới này cũng vì một lý do phải không? Con có thể vừa là con, vừa là đứa con ngoan của ngài không?

Ngài biết không, con chỉ cần Ngài giúp con không trở nên xấu tính, còn lại thì con luôn có thể, vì danh Ngài!

Advertisements

Tôi đang ở đâu đây?

Posted: February 19, 2018 in Mess

Chỉ còn chưa đầy 2 tuần nữa là tôi bước qua tuổi 24 rồi.
Cả cuộc đời tôi, tôi loay hoay tìm kiếm mình là ai, mình muốn gì. Ngày còn nhỏ là vì tôi luôn thấy mình quá khác biệt so với bạn bè cùng trang lứa. Trong khi các bạn coi film, nghe nhạc hàn xẻng, ăn chơi tụ tập thì tôi đọc sách. Tôi đọc như một con mọt sách chính hiệu. Trong khi các bạn được ba mẹ nấu ăn, chăm sóc thì tôi là đứa nấu ăn cho một gia đình 6 người, đôi khi nhiều hơn khi có người làm thuê cho ba mẹ tôi nữa và tôi là đứa chăm sóc 2 đứa em tôi… Ngày đó tôi tìm được mình trong sách. Ah, vậy ra cũng có người giống tôi mà, ít ra là những người viết sách, những con người khác biệt.
Khi nhận thức được sự khác biệt, tôi lại loay hoay để hòa nhập vào cộng đồng. Cũng không khó mấy nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy được là chính mình. Tôi “đọc” được người khác, tôi hiểu họ muốn gì và tôi cho họ thứ họ cần nhưng đó không phải tôi. Có lẽ vì thế tôi vẫn luôn cô đơn suốt quãng thời gian tôi lớn lên. Rồi học ngành mình không thích, rồi làm công việc mình không thích… Cho đến khi tôi tìm được công việc mà tôi thấy cực kỳ phù hợp thì cũng chính là lúc tôi quyết định đi du học. Trong vài lần nhìn lại cuộc đời mình, tôi bất giác tự hỏi, tôi quyết định đi du học vào thời điểm đó liệu có chính xác hay không? Nếu được làm lại tôi có lựa chọn như vậy hay không? Và câu trả lời luôn là có.
Vâng, thế là tôi đi du học. Ở đây, tôi lại có quyết định lớn (gần) nhất trong đời: tôi đổi ngành học. Tôi đang làm lại. Tôi theo đuổi đam mê. Tôi muốn làm nghệ thuật và thực sự nó không dễ dàng. Những người biết đa số không ủng hộ hoặc hoài nghi, còn những người không biết thì họ nghĩ tôi sung sướng lắm nơi xứ người. Sau 1 học kỳ học được những cái mới nhưng đồng thời cũng phát hiện được những vấn đề mà tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi nhận thức khá rõ ràng về bản thân mình nhưng cũng vì thế nó là bức tường ngăn cản tôi. Là nghệ sĩ, tôi cần khán giả. Tôi không giỏi trong việc vừa tạo dựng mối quan hệ vừa giữ được nét riêng của mình, càng khó hơn ở cái nơi không phải quê nhà và tôi không giỏi diễn đạt suy nghĩ của mình cho người khác. Nói một cách dễ hiểu, tôi là đứa thích làm việc một mình nhưng bạn không thể thành công nếu bạn chỉ đứng một mình. Ngày hôm nay, tôi gặp một bác ở buổi tiệc. Chỉ một cuộc nói chuyện ngắn mà cứ làm tôi bận tâm mãi. Tôi chia sẻ với bác là tôi đang học về nghẹ thuật. Bác nói là bác có cô con gái cũng học về ngành như tôi rồi bác nói là những người học ngành đó rất hiếm có người thành công sau này, rất khó kiếm được công việc tốt. Giống như là bác khẳng định luôn những suy nghĩ, băn khoăn của tôi lâu nay. Buồn!
Thực ra tôi đã vẽ ra nhiều viễn cảnh cho mình. Tôi biết mình sẽ luôn có con đường để đi, tôi biết tôi sẽ làm được những điều tuyệt vời cho bản thân. Chỉ có một việc duy nhất tôi phải làm cho bản thân mình là phải thật giỏi, phải thật khác biệt.

Cô gái năm ấy

Posted: December 14, 2017 in Mine, People, Thinks

Dạo gần đây tôi hay bắt gặp mình nhớ đến em, cô gái với nụ cười tỏa nắng. Cô gái tôi đã từng tưởng rằng em rất hiền nhưng không, tôi đã lầm, em cực kỳ có khí chất.
Tôi biết đã từ 2 năm về trước nhưng lúc ấy tôi năm trong nhóm tổ chức chương trình tình nguyện còn em là tính nguyện viên. Tôi không có quá nhiều ấn tượng với em ngoài việc em rất ngoan ngoãn, hiền lành và nghe lời, vả lại em lúc nào cũng đi cùng một nhóm bạn nên tôi cũng chưa từng có cơ hội nói chuyện với em. Về thành phố, tôi cũng vài lần hẹn em và bạn em để gặp nhau nhưng tôi tánh rất kỳ nên chưa hề có dịp. Tôi chưa từng nghĩ đến em theo một cách đặc biệt.
Cho đến một ngày gần đây, tôi thấy hình em. Tôi bất chợt nói với mình là trời ơi, mình đã làm gì, tại sao mình chưa hề để ý đến em; tôi bất chợt bắt gặp mình đào bới lại quá khứ tìm kiếm những ký ức về em, về khoảng thời gian ấy. Em nói với tôi có một bí mật em đã muốn nói tôi nghe từ 2 năm trước nhưng chưa có dịp gặp để nói, thật lạ lùng. Em nói về Việt Nam mà còn muốn biết bí mật thì tìm em. Em thật là…
Nhưng cũng như em, em chưa từng chủ động nhắn tin hay liên lạc với tôi, em đến như một cơn mưa rào rồi lại lặn mất tăm vào lòng đất… Chúng ta thật kỳ!